Một Lần Nữa, Ngài lại Đến Với Tôi
 (Nhờ người vợ t́m lại được Chúa)

 

Michael Vũ Quang Minh, USA

 

Vào năm 1989, tôi đựơc nhận vào Trường Đại học USC (University of Southern California), để học về ngành dược khoa. V́ biết khả năng ḿnh không phải xuất sắc lắm, nên tôi luôn cầu xin Chúa ban cho tôi ơn thông minh sáng suốt để tôi học cho đến nơi đến chốn. Thế rồi Chúa cũng nhận lời tôi, và tôi được ra trường mùa Hè năm 1993. Nhưng sau khi ra trường mà không đậu được bằng hành nghề của tiểu bang th́ cũng chẳng có ích lợi ǵ. V́ vậy tôi chạy đến Ngài cầu xin để cho tôi được thi đậu bằng tiểu bang, và một lần nữa Chúa lại đến và ban ơn cho tôi.

 

Vào mùa xuân năm 1994, tôi và người vợ tương lai dắt tay nhau đi vào hôn nhân. Sau khi thành hôn, chúng tôi sống một cuộc sống rất vui vẻ và hạnh phúc. Hai vợ chồng tôi đi chơi cuối tuần và đi vacation thường xuyên. Cuộc đời đẹp như mơ. Nhưng rồi v́ mọi việc đến với tôi thật dễ dàng và đẹp như ư muốn, tôi lại học được tính kiêu ngạo. Tôi sống một cuộc đời càng ngày càng xa Chúa. Đi lễ Chúa nhật chỉ là đi có lệ, v́ vợ ép buộc. Nhiều lúc đi dự lễ trong ḷng đầy bực tức và hay lo ra, chỉ mong sao cho ông cha giảng mau mau để tôi được về sớm.

 

Chính v́ sự nguội lạnh của tôi đối với Chúa, tôi và vợ tôi thường xuyên căi nhau. Nàng th́ muốn tôi sinh hoạt với anh em trong giáo xứ, nhưng tôi coi đó chỉ là việc phí thời giờ, và cho rằng thà dành thời giờ đó đi làm kiếm thêm tiền th́ hay hơn. Dần dần tôi cảm thấy đời sống hôn nhân của tôi trở thành nguội lạnh, tôi chẳng cần hỏi thăm vợ tôi hôm nay em đi làm ra sao, em có khoẻ không, có cần anh giúp ǵ không, cuối tuần chúng ta làm ǵ, v.v... Trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ đến mọi cách để làm ra tiền, tôi muốn đi làm 2 việc mặc dầu vợ tôi một mực không đồng ư. Trước th́ hai vợ chồng tôi căi nhau về đi lễ và về Thiên Chúa, bây giờ chúng tôi căi nhau về tiền bạc. Tâm thần tôi không lúc nào được b́nh an tôi càng làm được nhiều tiền th́ ḷng ham muốn càng tăng. Khi thấy rằng không thể nào khuyên được tôi, vợ tôi nhờ ông anh (tức là anh rể của tôi) rủ tôi đi tham dự ngày tĩnh tâm Medjugorie Peace Conference. Lúc đầu tôi nghĩ thầm trong bụng: ông anh này màu mè và bầy đặt quá; nhưng v́ nể lời ông anh, tôi cũng nhận lời đi. Rồi ngày đi tĩnh tâm đă đến, ông anh lái xe đến nhà đón tôi đi. Trên đường đi ông anh chợt hỏi tôi một câu: "Hôm nay đi tĩnh tâm, Minh muốn xin hay dâng cho Chúa và Mẹ Maria những ǵ?" V́ câu hỏi quá bất ngờ và trong ḷng chưa chuẩn bị, tôi ấp a, ấp úng chẳng biết nói ǵ. Thấy vậy ông anh tôi nói: "Thôi, Minh đừng bận bịu và lo nghĩ ǵ về phải dâng cho Chúa và Mẹ, chỉ cần là em mở rộng trái tim đón Chúa là Chúa sẽ đến với em." Tôi mỉm cười và nói nhẹ một câu: O. K.

 

Bước chân vô hội trường, tôi thật ngạc nhiên vô cùng. Tôi đoán ít nhất cũng phải là 5 hay 6 ngàn người có mặt hôm đó. Mọi người rất sùng kính Đức Mẹ và cầu nguyện thật hăng say làm tôi cảm động vô cùng. Hội trường lúc này rất đông người, tôi và ông anh chạy ngang chạy dọc nhưng rầt khó kiếm được chỗ ngồi. May quá ông anh tôi kiếm được chỗ ngồi rất tốt. Hai anh em chúng tôi ngồi nghe Cha Stephen Barham thuyết tŕnh về đề tài "Hăy Mở Rộng Ḷng và Để Chúa Giê su Hướng Dẫn Bạn" (Open Your Hearts and Let Jesus Guide You). Cha giảng rất thấm thía làm tim tôi rung động. Lời giảng của ngài như là lời Chúa tâm sự bên tai tôi. Qua lời giảng của Cha tôi hiểu được rằng: Mẹ Maria hiện xuống với chúng ta duy nhất chỉ một điều: Mẹ muốn cho chúng ta biết Giêsu là Chúa và chúng ta không thể nào yêu mến Mẹ nếu chúng ta không kính mến và thờ phượng con Mẹ. Câu kết thúc của ngài giờ đây vẫn c̣n in sâu trong ḷng tôi.

 

Sau khi tham dự trở về, ḷng tôi đổi mới, tâm thần tôi b́nh an. Điều cần thiết cho tôi lúc này là làm sao tôi sống gần Chúa và Mẹ Maria. T́nh thương của tôi dành cho Mẹ thật nóng nảy, tôi hái hoa dâng Mẹ mỗi tuần. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu biềt được tại sao chúng ta phải lần hạt và lần hạt th́ sẽ được lợi ích ǵ. Tôi đi lễ thường xuyên, cầu nguyện và lần hạt mân côi hằng ngày; v́ tôi biết chắc rằng Chúa đă dùng Mẹ Maria đến nhắc tôi là tôi phải tỉnh thức lại và trở về với Ngài.

 

Nhưng rồi ngày tháng qua đi, trái tim nóng hổi của tôi dần dần trở thành nguội lạnh. Lúc đầu tôi kiếm mọi lư do để khỏi đọc kinh chung với vợ tôi. Sau này, chẳng cần ǵ lư do, tôi bỏ đọc kinh luôn. Tiền bạc và danh vọng một lần nữa làm chủ cuộc đời tôi. Thấy các anh em và bạn bè thành công về tiền bạc, tôi trở nên ganh tị; ḷng ham muốn lại tăng cao. Đời sống của tôi càng ngày càng bận rộn. V́ ganh đua với bạn bè, tôi t́m đủ mọi cách để làm ra tiền. Ḷng sùng kính Chúa và Mẹ Maria giờ đây không c̣n nghĩa lư ǵ đối với tôi. Ngày nào công việc ở sở làm gặp khó khăn hay ngày nào stock của tôi bị xuống giá, tôi về nhà bực bội t́m mọi lư do để chửi con, la vợ. Đời sống gia đ́nh mất đi nhiều hạnh phúc. Rồi một hôm, trong bữa ăn tối, người vợ tôi nói nhẹ với tôi một câu: "Anh cần phải nh́n vào gia đ́nh anh T. - (anh rể của tôi), nhà chỉ có một ḿnh anh đi làm mà sao anh lúc nào cũng vui vẻ với anh em, sinh hoạt hăng say với hội đoàn, chẳng khi nào thấy anh mắng con la vợ, cuộc sống thật b́nh an..." Câu nói này của vợ tôi làm tôi suy nghĩ rất nhiều.

 

Mấy tháng sau, thật kỳ lạ thay, anh T. hỏi tôi có muốn đi dự khoá Cursillo không. Chẳng biết nói ǵ, tôi nhận lời đại, v́ sợ mất ḷng. Tôi nghĩ : "Chắc rằng đây là bắt đầu một biến cố khác của đời tôi."

 

Ngày lên đồi rồi cũng đến. Vừa đi làm về, vợ tôi và ông anh tôi lái xe đưa tôi đi. Thấy mọi người tiếp đón thật niềm nở. Người này th́ muốn giúp tôi xách túi đồ, người kia th́ bắt tay chào hỏi tôi; tôi thật cảm động vô cùng, v́ tôi không hề biết những người đó là ai mà tại sao ai cũng vui mừng thương đón tôi như đă quen tôi từ lâu, nhất là những người đáng tuổi làm bậc ông, bà, cha, mẹ tôi.

 

Sau khi nghe nguyện gẫm, chúng tôi được hướng dẫn để xưng tội. Nhưng tâm hồn tôi hỗn độn và chia trí, v́ cứ lo lắng về gia đ́nh. Tôi vào Nhà nguyện tâm sự với Chúa. Tôi nói với Chúa rằng: "Lạy Chúa, giờ đây con không đủ can đảm để xưng tội, nhưng nếu Chúa muốn con đi th́ xin Chúa thêm sức mạnh cho con". Đột nhiên tôi cảm thấy như một sức mạnh nào đánh vào trái tim tôi, tôi vụt đứng dậy xếp hàng đi xưng tội. Sau khi xưng tội xong, tâm hồn tôi cảm thấy thật nhẹ nhàng, v́ tôi biết Chúa đă tha thứ hết những lỗi lầm của tôi.

 

Qua ngày thứ Sáu, chúng tôi bắt đầu học và nghe các bài Rollos, từ sáng đến tối. Các cha và các anh Rollistas thuyết tŕnh thật hay. Buổi chiều khi bắt đầu mệt mỏi th́ các Palancas của các anh chị gửi đến đă làm cho tôi thật cảm động. Thật đúng như là một đ̣n bẩy tuyệt vời, tâm hồn tôi được an ủi rất nhiều. Tôi giờ đây vui mừng và phấn khởi lại.

 

Vào ngày thứ Bẩy, ngoài chương tŕnh học hỏi, chúng tôi được hướng dẫn lên Nhà nguyện để anh em chúng tôi có dịp tâm sự với Chúa. Tôi không thể nào cầm được nước mắt, nhưng càng khóc bao nhiêu th́ tâm hồn tôi càng nhẹ nhàng bấy nhiêu. Tôi nghĩ chắc rằng chính lúc đó là lúc Chúa đến đánh động trái tim tôi và tha thứ hết tất cả tội lỗi của tôi; Ngài đến để cho tôi biết là tôi cần phải quay về và mở rộng trái tim để đón ngài.

 

Giờ đây tôi không c̣n muốn ǵ hơn là được sồng gẫn gũi Chúa. Tôi muốn Chúa làm chủ cuộc đời tôi. Tôi muốn Chúa sống trong tôi hằng ngày. Những viêc làm mỗi ngày của tôi dù lớn hay nhỏ tôi dâng lên cho Ngài tất cả và tôi xin Ngài cho tôi sự thông minh sáng suốt để tôi sống sáng danh ngài.

 

Tôi khát khao được sống lại những ngày trên ngọn đồi Marywood thân yêu, v́ chính từ ngọn đồi này tôi t́m lại được Chúa, và qua t́nh thương của các anh trợ tá, tôi lănh nhận được t́nh yêu của Ngài. Ngài mong đợi tôi như một người Cha đầy ḷng tha thứ, và Ngài giang rộng hai cánh tay mong muốn tôi trở về. Tôi nhớ lời cha S. có nói với tôi: chúng ta phải luôn luôn cầu nguyện, v́ có sự cầu nguyện chúng mới được ơn Chúa, v́ có ơn Chúa chúng ta mới có đủ sức mạnh để từ bỏ sự cám dỗ, v́ càng được nhiều ơn Chúa bao nhiêu th́ cám dỗ càng mạnh bấy nhiêu. V́ vậy, tôi xin các anh chị giúp đỡ tôi và luôn cầu nguyện cho tôi để tôi luôn được nóng nẩy t́nh yêu chúa.

 

Tôi xin kết thúc phần chia sẻ của tôi bằng một vài câu từ trong bài hát có tựa đề "T́nh Chúa", v́ bài ca này nói lại rất đúng về sự yếu hèn của tôi.

 

Khi đường trần say nguồn vui, tương lai con rực cháy, con quên Chúa mất rồi.

Chúa vẫn đôi tay rộng mời, và thứ tha tội đời nhưng con chối từ thôi.

Rồi khi đường trần con buồn đau, tương lai con mờ ảo chạy đến Chúa kêu cầu.

Chúa vẫn đôi tay rộng mời, t́nh Chúa không đổi dời, ḷng Chúa bao dung đời đời.